Đơn giản là chúng ta đã sai
Đơn giản là chúng ta đã sai
Cuộc sống luôn vậy, mấy ai nhìn được chính mình. Có nhiều tật lắm, tự mình không thể nhận ra được. Một trong những tật đó, rất phổ biến, là nghĩ người khác cũng nghĩ như mình! Chỉ thay đổi điều này một chút thôi, có khi mang lại nhiều thành công hơn rồi.
Tối nay ngồi nói chuyện với một chị, mấy hôm trước có học lớp AdWords SG 05. Chị khoe thay đổi cách nghĩ có xíu thôi mà có 3 4 khách rất tiềm năng rồi thầy. Thấy chị "hớn hở" mà mình bất giác cười không ngậm mồm lại được. Không biết chị có để ý không.
Mọi người cứ thắc mắc tại sao mình nghiệp AdWords mà ít thấy nói về AdWords, lại chỉ nói về truyền thông, Marketing, Thương hiệu, các kiểu ... Thú thật là mình thấy ngại khi viết về những gì mình đang làm, sợ nó như là khoe. Nhưng hôm nay, cảm thấy nên viết ra, những điều nhỏ nhặt ...
Luôn là vậy, khi phân tích từ khoá nào cần làm quảng cáo, mình để học viên và khách hàng đưa ra ý tưởng trước. Bài tập nho nhỏ này, nghĩ vậy mà cũng hiệu quả. Mình luôn vặn ngược lại:
- "Sao chị nghĩ là nên quảng cáo từ này?"
+ "Thì từ này là từ sản phẩm của mình mà"
- "Sao chị nghĩ khách sẽ search từ này"
+ "Thì mình bán vậy chắc họ search vậy chứ đâu có cách khác"
- "Chị chắc không???"
+ "Chắc !!!"
- "Chị chắc chưa???"
+ "Chắc mà !!!"
Vậy đó. Có ai nhận ra vấn đề không ???
Có 2 câu chuyện thế này.
(1): Ở làng nọ có một tiệm bánh mì, cô chủ tiệm khá xinh xắn nên tiệm bán cũng ổn. Bánh mì được thừa hưởng công thức 3 đời nên khắp vùng đều biết. Cuộc sống khá ổn cho tới ngày nọ, cô chủ phát hiện ra một vị mới. Là tiệm lâu năm nay tính cô chủ cũng rất kỹ càng. Phải thử tới 6 tháng cô mới chính thức cho ra lò các sản phẩm bánh mì thêm chút vị mới này. Quả thật nói nghiêm túc vị mới của bánh mì giúp bánh thơm lâu hơn, ăn đỡ chán như kiểu nhai giẻ. Mọi thứ tốt đẹp trong 3 4 ngày đầu khi mọi người vẫn mua bình thường như tệ đi nhanh chóng sau đó. Cô chủ tiệm đã thử hỏi mọi người về bánh mới và nhận thấy không ai chê trách gì và nghĩ nó khá ngon. Cô không thể tìm ra lý do bánh bị bán kém cho tới ngày ông nội cô ăn chiếc bánh mới do cô làm. Ông đã rất tức giận khi cắn miếng bánh vì không còn nhận ra vị bánh quen thuộc bao nhiều năm, vị bánh do chính bà của cô làm ra. Ông đã rất giận vì cô làm mất đi kỷ niệm của ông. Vậy đó, chiếc bánh không chỉ là chiếc bánh, còn chứa đựng lịch sử hàng chục năn của vùng này, còn lưu giữ kỷ niệm của nhiều thế hệ gia đình. Cô đã nghĩ bánh ngon mọi người sẽ mua mà không biết mọi người cần gì ở chiếc bánh ???
(2) Giọng chúng ta tại sao khi ghi âm và tự nghe lại, đều cảm thấy rất kỳ cục ??? Khoa học nói rằng, chúng ta nói ra và tự nghe, não bộ đã tự đánh lừa, tự nghĩ rằng giọng chúng ta hay, còn thực sự giọng chúng ta thế nào chúng ta không hề biết. Ngay cả khi nghe băng ghi âm, chúng ta lại nghĩ rằng đó là do máy có vấn đề thôi. Tự chúng ta nghĩ hay, chúng ta cho rằng hay.
Không hẳn liên quan lắm đến việc từ khoá chúng ta nghĩ thật ra không phải là từ khoá khách hàng sẽ tìm kiếm. Nhưng suy cho cùng bắt nguồn từ 1 bệnh "NGHĨ RẰNG AI CŨNG NGHĨ NHƯ MÌNH".
Đôi khi, ngẫm kỹ 1 chút, đặt mình vào vị trí người khác, vào vị trí khách hàng, chúng ta sẽ thấy nhiều điều thú vị hơn. Và quan trọng, chúng ta nhận ra điều gì mình nên làm, mình nên bán gì, nên cung cấp dịch vụ như thế nào.
Không nhớ lắm nhưng ở đâu đó có câu rằng "ĐỪNG BÁN CÁI MÌNH CÓ, HÃY BÁN THỨ KHÁCH HÀNG CẦN", kết hợp với câu "ĐỪNG BÁN MIẾNG THỊT NƯỚNG, HÃY BÁN TIẾNG XÈO XÈO HẤP DẪN" => Hoá ra khách hàng CHẲNG MUA THỊT
Rồi thì "ĐỪNG SUỐT NGÀY SOI GƯƠNG, HÃY NHÌN RA CỬA SỔ"
Thực sự là lan man quá rồi, ra khỏi phạm vì "NGHIÊN CỨU TỪ KHOÁ" rồi, nhưng càng viết càng nghĩ thêm nhiều việc khác. Chung quy là hãy thử một lần đặt mình vào góc độ khác và nhìn lại chính mình, sẽ thấy những điều lâu nay không thấy.
Nửa đêm rồi, viết thêm nữa chắc khó dừng. Tại đang nghĩ thêm về cách nói sao cho hấp dẫn cho event 0 đồng. Nghĩ đến mức muốn hét lên, cứ để trong đầu thật full quá. Mấy hôm nữa chắc còn viết nữa. Rồi dồn hết 1 lần trút hết bầu tâm sự.
Chúc mọi người ngủ ngon. Ah, đừng nghĩ người ta ngáy nghe thật khó chịu, bạn mới là người ngáy rất to đấy.
Ngẫm ...
Bài Viết được cóp nhận

0 nhận xét:
Đăng nhận xét